Có những người nói rất cứng.
Giọng họ cao.
Lời họ lạnh.
Thái độ họ như thể… không cần ai cả.
Nhìn từ bên ngoài, ta dễ nghĩ:
👉 “Người này bất cần.”
👉 “Không yêu đủ.”
👉 “Không trân trọng mình.”
Nhưng sự thật sâu hơn thường không nằm ở bề mặt.
Bất cần thường xuất hiện khi trái tim đang sợ hãi
Khi một người:
-
Yêu quá nhiều nhưng không biết thể hiện
-
Sợ mất nhưng không dám thừa nhận
-
Cần người khác nhưng sợ bị xem là yếu đuối
Họ sẽ khoác lên mình một lớp áo giáp.
Áo giáp đó mang tên:
-
Cứng rắn
-
Lớn tiếng
-
Lạnh lùng
-
Tỏ ra “không sao cả”
👉 Không phải vì họ không đau.
👉 Mà vì họ không biết cách ở trong nỗi đau một cách lành mạnh.
Bất cần không phải là không cần
Trớ trêu thay, chỉ những mối quan hệ quan trọng mới kích hoạt phản ứng bất cần này.
Với người không yêu – họ im lặng, bỏ đi.
Với người không quan trọng – họ thờ ơ thật sự.
Còn với người họ sợ mất?
👉 Họ phản ứng dữ dội.
👉 Họ nói những điều không muốn nói.
👉 Họ làm những điều khiến chính họ cũng hối hận sau đó.
Bất cần lúc này là cách tự vệ, không phải lựa chọn có ý thức.
Nhưng hiểu không có nghĩa là chấp nhận
Nhận ra rằng bất cần là áo giáp
👉 không đồng nghĩa với việc bạn phải chịu đựng.
Yêu không cho phép:
-
Làm tổn thương nhau bằng lời nói
-
Áp đặt cảm xúc lên người khác
-
Dùng nỗi sợ của mình để kiểm soát đối phương
Một người có thể đang đau,
nhưng vẫn cần học cách chịu trách nhiệm với hành vi của mình.
Trái tim thật chỉ lộ diện khi áo giáp được hạ xuống
Khi người ta đủ an toàn để:
-
Nói: “Anh sợ mất em”
-
Thừa nhận: “Anh đang rối”
-
Chọn đối thoại thay vì tấn công
Lúc đó, bất cần không còn cần thiết nữa.
Và bạn thì sao?
Bạn có quyền:
-
Lắng nghe
-
Thấu hiểu
-
Đồng cảm
Nhưng cũng có quyền nói:
“Tôi sẵn sàng ở lại, nhưng không phải trong cách này.”
Bởi vì yêu không phải là chịu đựng áo giáp của người khác,
mà là cùng nhau học cách đặt áo giáp xuống.
Bất cần là một lớp áo giáp.
Không phải trái tim thật.
Nhưng chỉ tình yêu trưởng thành mới đủ can đảm để sống mà không cần áo giáp.
26/12/2025 Ngày chọn Bình An – Ngày Tỉnh lần 2






