🌿 TAM ĐOẠN LÀ GÌ?
Tam đoạn là ba phần tách rời nhau trong kinh nghiệm nhận biết:
-
Người biết (tôi, chủ thể)
-
Hành động biết (đang thấy / đang quan sát / đang tỉnh)
-
Cái bị biết (cảm xúc, ý nghĩ, vọng tưởng, hoàn cảnh…)
Ví dụ rất quen:
“Tôi đang quan sát cảm xúc buồn”
→ Có đủ 3 mảnh
→ Đó chính là tam đoạn
🔍 Vì sao còn tam đoạn thì “chưa phải tánh”?
Vì chân tâm / tánh biết không bị chia ra như vậy.
Trong tánh biết thật:
-
Không có “tôi” đứng ra
-
Không có hành động “đang làm”
-
Không có đối tượng bị tách rời
👉 Biết và cái được biết là một dòng không chia cắt
🌊 Ví dụ rất đời thường
🔹 Còn tam đoạn:
-
Tôi nghe tiếng chim
-
Tôi thấy cảm giác lạnh
-
Tôi biết mình đang đứng hình
→ còn người – còn việc – còn đối tượng
🔹 Không còn tam đoạn:
-
Nghe đang xảy ra
-
Lạnh đang hiện
-
Đứng hình đang có
Không có ai đứng ra nhận công.
Không có ai “đúng – sai – tỉnh”.
Chỉ có hiện.
🧠 Vì sao tam đoạn xuất hiện?
Vì ý thức phân chia tự nhiên.
Ý thức luôn hoạt động theo cấu trúc:
Ai – làm gì – với cái gì
Nó cần tam đoạn để vận hành đời sống.
👉 Tam đoạn không sai
👉 Nhưng tam đoạn không phải tánh
⚠️ Chỗ hay bị nhầm nhất
Nhiều người nghĩ:
“Tôi không dính nữa”
“Tôi đang quan sát rất tốt”
Nhưng thực ra chỉ là:
-
ý thức tinh tế hơn
-
tam đoạn mảnh hơn
-
cái tôi mặc áo tỉnh thức
Vẫn là tam đoạn.
🌱 Khi nào tam đoạn tự tan?
Không phải khi bạn cố phá nó.
Mà khi:
-
bạn thấy rõ tam đoạn đang vận hành
-
mà không đứng về bên nào
-
không làm người quan sát
👉 Lúc đó, tam đoạn tự rơi
👉 không phải do bạn làm
Hễ còn thấy “tôi đang biết”
thì còn tam đoạn.
Nhưng:
Thấy được rằng “tôi đang biết” cũng chỉ là một hiện tượng được biết
thì tam đoạn bắt đầu lỏng.






