KHÔNG CÒN CẦN ĐÚNG – THÌ CÁI ĐÚNG TỰ HIỆN
Có một nghịch lý rất đẹp trong đời sống nội tâm:
Khi ta thôi cố gắng chứng minh mình đúng,
thì sự thật bắt đầu hiện ra.
Khi còn muốn đúng,
ta sẽ tranh luận.
Khi còn muốn hơn,
ta sẽ phòng thủ.
Khi còn muốn được công nhận,
ta sẽ nhìn đời qua lăng kính của cái tôi.
Và lúc đó, dù miệng nói là tìm sự thật,
thật ra ta chỉ đang tìm sự xác nhận cho cái tôi của mình.
Nhưng khi ta đủ tĩnh để buông câu hỏi
“ai đúng – ai sai”,
một không gian khác mở ra.
Trong không gian đó,
không còn nhu cầu thắng thua,
không còn thôi thúc phải giải thích,
không còn sợ bị hiểu lầm.
Chỉ còn sự thật đang là.
Lúc ấy, ta thấy rất rõ:
– Người kia không xấu, họ chỉ đang hành xử từ nỗi sợ riêng.
– Mình cũng không sai, chỉ là từng nhìn mọi thứ bằng góc nhìn còn hẹp.
– Và sự việc… chưa từng có ý định làm tổn thương ai.
Cái đúng không cần bảo vệ.
Cái thật không cần tranh cãi.
Giống như mặt trời không cần ai công nhận nó đang sáng,
chỉ cần mây tan, ánh sáng tự hiện.
Khi không còn cần đúng,
ta trở nên mềm lại.
Và chính trong sự mềm đó,
trí tuệ xuất hiện.
Không ồn ào.
Không phô trương.
Chỉ là một sự sáng tỏ rất hiền.
Từ đây,
ta không còn phản ứng với đời,
mà bắt đầu hiểu đời.
Và đó là lúc:
Cái đúng không còn là mục tiêu —
mà trở thành kết quả tự nhiên
của một tâm đã đủ yên.
🌿
Violets Trần






