NGƯỜI QUAN TRỌNG MỚI KHIẾN TA MẤT KIỂM SOÁT
Người ta thường nghĩ:
mất kiểm soát là vì không yêu đủ.
Nhưng rất nhiều khi,
mất kiểm soát là vì yêu quá nhiều mà không biết cách giữ mình.
Con người vốn có một phản xạ rất bản năng:
👉 chỉ bộc lộ mặt yếu – mặt xấu – mặt vụn vỡ
khi cảm thấy người kia thật sự quan trọng.
Với người không cần,
ta lịch sự.
Ta im lặng.
Ta bỏ đi rất nhẹ.
Không cần giải thích.
Không cần tranh cãi.
Không cần phản ứng.
Còn với người quan trọng…
ta không đi được.
Và vì không đi được,
ta phản ứng.
Phản ứng bằng giọng cao hơn mức cần thiết.
Bằng lời nói cứng hơn trái tim.
Bằng thái độ khiến cả hai cùng tổn thương.
Không phải vì không yêu.
Mà vì sợ mất.
Sợ mất vị trí.
Sợ mất kết nối.
Sợ không còn là người được chọn.
Và khi nỗi sợ đó vượt quá khả năng tự kiểm soát,
con người làm điều duy nhất họ biết:
đẩy cảm xúc ra ngoài.
Nhưng có một sự thật cần được nói rõ:
Hiểu được lý do không đồng nghĩa với việc hợp thức hóa tổn thương.
Một người có thể rất quan trọng với ta,
nhưng không ai có quyền trút cơn bão của mình lên người khác.
Yêu đủ lớn là khi:
-
biết mình đang sợ
-
biết mình đang rối
-
và chọn im lặng để lắng lại,
thay vì làm đau người mình không muốn mất.
Có lẽ,
trưởng thành cảm xúc không phải là không còn phản ứng,
mà là biết dừng lại đúng lúc – với đúng người.
Và nếu ai đó từng phản ứng dữ dội với bạn,
hãy nhớ một điều này:
👉 Bạn quan trọng.
Nhưng bạn không có nghĩa vụ phải chịu đựng.
26/12/2025 – Những ngày cuối năm, vài ngày nữa là thành năm cũ!






